🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Tiếng gõ đêm nay không giống những đêm trước.

Không phải ba cái nhẹ, đều, như ai đó gõ cửa bằng đốt ngón tay. Đêm nay là ba cái đập — mỗi cái làm cái ly nước trên bàn Duy rung lên, làm con trỏ chuột trên màn hình giật giật theo phản xạ của bàn tay anh. Đồng hồ góc màn hình hiện 2:13 sáng.

Duy ngồi yên.

Anh đã lập một bảng theo dõi trong file notepad — ngày, giờ, số lần gõ, cường độ theo thang 1-5. Mười sáu đêm qua, tiếng gõ không bao giờ vượt quá 3 trên thang đó. Đêm nay anh gõ vào ô cường độ số 5, rồi xóa đi, rồi gõ lại. Có những thứ không vừa vào ô nào cả.

Ba cái nữa.

Lần này mạnh hơn. Anh cảm thấy rõ — không phải nghe, mà cảm thấy — sàn nhà hơi rung dưới chân. Trong tường, trong bê tông hai mươi mấy năm tuổi, có gì đó đang muốn được nhớ đến với cường độ không còn có thể kìm lại.

Anh đứng dậy.

Phòng 403, Châu đang nằm nhìn trần nhà.

Cô về từ bốn rưỡi, tắm xong, định ngủ bù cho ca trực hôm qua. Nhưng mắt cứ mở. Trong đầu cô vẫn còn hình ảnh bà Năm ngồi im lặng, hai tay đặt trên đùi, nghe cô kể về Chi mà không hỏi thêm một câu nào. Rồi bà nói, giọng bằng phẳng như mặt nước: "Tôi biết."

Hai chữ đó làm Châu không hiểu mình cảm thấy gì. Nhẹ hơn hay nặng hơn? Hay chỉ là một cái nặng khác thay thế cái nặng cũ?

Châu đã nói: "Ích là để người ta không quên cô ấy đã ở đây."

Bà Năm không trả lời ngay. Mãi một lúc, bà mới nói: "Tôi đứng trong cửa. Đêm đó. Tôi nghe thấy tiếng cô ấy ngoài hành lang." Rồi bà dừng lại, như thể câu tiếp theo cần nhiều hơn hai mươi năm để hoàn thành.

Châu không hỏi tiếp. Có những câu không cần hỏi.

Tiếng gõ làm cô ngồi thẳng dậy. Không phải từ tường nhà cô — từ bên kia, phòng 404. Nhưng rõ đến mức cô có thể đếm: một. Hai. Ba. Rồi im. Rồi lại: một. Hai. Ba. Lần này vách ngăn hai phòng rung lên, và cái đinh treo bức ảnh cô chụp từ hồi còn học điều dưỡng lệch đi một góc nhỏ.

Châu xuống giường, đi chân trần ra cửa.

Bà Năm không ngủ.

Bà không ngủ từ hai mươi lăm năm nay — không phải hoàn toàn, nhưng giấc ngủ sau nửa đêm luôn mỏng như tờ giấy, bất cứ thứ gì cũng xuyên qua được. Đêm nay bà đã ra ghế mây từ mười một giờ, ngồi trong bóng tối quen thuộc, nghe tiếng thành phố thở.

Sau khi Châu về, bà ngồi thêm hai tiếng mà không làm gì. Không đọc sách, không lần tràng hạt. Chỉ ngồi.

Tôi đứng trong cửa. Đêm đó.

Bà nhớ rõ hơn những gì bà đã nói với Châu. Nhớ rõ tiếng khóc ngoài hành lang — không phải khóc to, mà là cái kiểu nức nở của người đã cố nín quá lâu, rồi vỡ ra lúc tưởng không ai nghe thấy. Bà nhớ bàn tay mình đặt lên tay nắm cửa. Nhớ rõ cái lạnh của kim loại. Nhớ mình đứng đó, tay trên tay nắm, một giây, hai giây, ba giây.

Rồi bỏ tay xuống.

Rồi đứng nghe tiếng khóc tắt dần, tiếng chân đi vào phòng, tiếng cửa 404 đóng lại.

Bà không bao giờ giải thích được tại sao mình không mở cửa. Sợ làm phiền. Sợ không biết nói gì. Sợ cái gì đó không tên mà người ta hay gọi là "không phải việc của mình". Những lý do nhỏ xíu, đủ để giữ một cánh cửa khép lại.

Tiếng gõ làm bà đứng dậy gần như ngay lập tức — không phải vì sợ, mà vì trong hai mươi năm ngồi ở hành lang, bà chưa bao giờ nghe thấy âm thanh nào mang theo cái cảm giác này: như tiếng của ai đó đã hết kiên nhẫn chờ.

Bà mở cửa.

2:15 sáng.

Ba người ra hành lang gần như cùng lúc — Duy từ 404, Châu từ 403, bà Năm từ 402. Ánh đèn vàng hắt xuống, loại đèn tiết kiệm điện mà ban quản lý lắp từ hồi Duy còn chưa sinh ra, ánh sáng vừa đủ để thấy nhau mà không đủ để thấy rõ mặt nhau.

Không ai nói gì.

Duy nhìn Châu, Châu nhìn bà Năm, bà Năm nhìn cánh cửa 404 đã đóng lại sau lưng Duy. Rồi không có gì thêm để nhìn, ba người cùng nhìn xuống sàn, hay nhìn vào khoảng tối giữa hành lang, hay nhìn vào chỗ không phải chỗ nào cả.

Duy tựa lưng vào tường — tường phòng 404, ngay chỗ tiếng gõ vẫn thường vọng ra — và trượt xuống ngồi bệt trên sàn. Không phải vì mệt. Chỉ vì anh không biết phải đứng làm gì nữa.

Châu đi đến bậc thang cuối hành lang, ngồi xuống. Hai tay ôm gối, trán gần như chạm đầu gối, tư thế của người đang cố giữ mình lại trong một hình dạng nhất định.

Bà Năm kéo ghế mây ra — cái ghế bà vẫn ngồi mỗi đêm, đã lõm đúng hình dáng của bà sau hai mươi lăm năm — và ngồi xuống không tiếng động.

Tiếng gõ im bặt.

Không từ từ tắt. Không giảm dần. Im bặt hoàn toàn, như ai đó tắt công tắc, như âm thanh quyết định rằng đã đủ rồi, rằng những gì cần được nghe cuối cùng đã có tai để nghe.

Ba người ngồi trong im lặng. Hành lang không rộng — bảy bước từ đầu đến cuối, Duy đã đếm từ tuần đầu — nhưng đêm nay nó có cảm giác mênh mông theo cách kỳ lạ, như thể không gian được đo bằng thứ khác ngoài mét.

Rồi đèn hành lang nháy.

Một lần. Hai lần. Ánh sáng vàng run rẩy, già nua, như ngọn nến sắp tắt. Lần thứ ba nháy dài hơn, rồi tắt hẳn.

Bóng đèn cháy.

Bóng tối ập xuống — không phải bóng tối của phòng kín, mà bóng tối của hành lang nhà tập thể lúc 2 giờ sáng, có ánh đèn đường từ cửa sổ cuối lọt vào, vừa đủ để thấy ba cái bóng mờ, không đủ để thấy thêm gì nữa.

Châu ngước đầu lên. Duy nhìn trần nhà. Bà Năm nhìn thẳng về phía trước — về phía cánh cửa 404, mà trong bóng tối này chỉ còn là một hình chữ nhật tối hơn xung quanh một chút.

Không ai đứng dậy.

Không ai về phòng.

Ba người ngồi trong bóng tối, mỗi người mang theo thứ mình mang, và thứ của người đã từng ở đây trước họ — trong im lặng chung, trong bóng tối chung, trong cái hành lang hẹp mà người ta thường chỉ đi qua, không bao giờ dừng lại — và lần đầu tiên kể từ năm 2004, căn phòng 404 không còn là nơi duy nhất trong tòa nhà này biết giữ người ta lại.

Hết Chương 17

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 18
← TrướcTiếp →