🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Sáng hôm đó trời có mây, nhưng là loại mây mỏng — loại mây che nắng mà không che sáng, khiến ánh sáng lan ra đều khắp mà không đổ bóng sắc nét. Ngân thích những buổi sáng như vậy. Không quá chói. Không quá tối. Thành phố nhìn hiền hơn dưới thứ ánh sáng không có nguồn gốc rõ ràng ấy.

Cô ngồi xuống ghế lúc còn chưa pha xong cà phê, để ly trên bậu cửa sổ cho nó nguội dần trong khi cô nhìn ra đường. Đó là thói quen đã hình thành từ những tuần đầu, khi bác sĩ nói rằng không nên nằm nhiều, rằng cần ngồi, cần nhìn ra ngoài, cần để mắt có chỗ đi xa hơn bốn bức tường. Bây giờ Ngân không còn nghĩ đến lý do nữa. Cô ngồi xuống ghế như người ta ngồi uống cà phê buổi sáng — tự nhiên, không cần giải thích.

Ban công bên kia đường vẫn còn tối.

Ngân nhìn dãy chậu hoa chưa được tưới, những cánh cúc vàng đứng yên trong không khí lặng gió. Bà chưa ra. Cô không chủ động nghĩ về điều đó — chỉ là mắt cô nhìn sang và nhận thấy sự vắng mặt như người ta nhận thấy một âm thanh quen thuộc đột ngột ngừng lại.

Cô uống một ngụm cà phê. Mở cuốn sổ nhỏ trên đùi, không viết gì, chỉ nhìn trang giấy trắng.

Rồi bà xuất hiện.

Bà ra ban công lúc bảy giờ mười hai phút — Ngân nhìn đồng hồ tường, thói quen nhỏ mà cô không giải thích được. Bà mặc áo màu ghi nhạt, tóc búi gọn, tay cầm bình tưới nhựa màu xanh lá đã phai. Mọi thứ y hệt như mọi ngày. Bà bắt đầu từ góc trái — những chậu lan trước, sau đó sang cúc, rồi mấy chậu lá xanh mà Ngân không biết tên. Cử động đều đặn, tay nghiêng bình vừa phải, không thừa không thiếu.

Ngân nhìn và cảm thấy gì đó quen thuộc, ấm. Như nhìn vào một nhịp điệu mà cô đã thuộc nằm lòng mà không hay.

Rồi bà vào trong.

Năm phút sau — hoặc có thể mười phút, Ngân không nhìn đồng hồ lần này — cửa chính tầng trệt mở ra. Người đàn bà bước ra vỉa hè.

Ngân nhận ra bà ngay, dù đây là lần đầu tiên cô thấy bà ở dưới đất, không phải trên cao. Bà nhỏ hơn Ngân tưởng — hoặc có lẽ ban công đã làm bà trông lớn hơn. Bà đi đôi dép nhựa, khoác túi vải qua vai, bước ra vỉa hè không vội vàng. Cô nhìn bà nhìn cả hai hướng rồi băng qua đường.

Tiệm tạp hóa.

Bà vào tiệm tạp hóa góc đường — cái tiệm có tấm bảng hiệu đã mờ mà Ngân nhìn thấy mỗi ngày nhưng chưa bao giờ thực sự chú ý. Bà đứng trong đó vài phút. Ngân không thấy bên trong vì góc khuất, chỉ thấy bóng bà qua tấm kính phản ánh mờ nhạt.

Rồi bà ra, tay cầm túi nhỏ, bước về phía cửa nhà mình.

Ngân ngồi yên.

Cô không biết mình đang cảm thấy gì. Hoặc đúng hơn — cô cảm thấy rất nhiều thứ cùng lúc nhưng không có từ nào chính xác cho từng thứ đó. Chỉ là ngồi yên và nhìn người đàn bà băng qua đường, vào tiệm, ra với túi nhỏ, rồi biến vào cửa — và trong khoảng thời gian ngắn đó, có gì đó trong cô dịch chuyển.

Bà chỉ là người tưới cây, trong mắt Ngân.

Mỗi sáng cô nhìn sang và thấy bà với bình tưới màu xanh lá. Thấy bà nghiêng người chăm sóc từng chậu. Cô đã nghĩ về bà — không nhiều, nhưng đã nghĩ. Đã tự đặt cho bà một vị trí nhỏ trong bức tranh mà mỗi sáng cô nhìn ra: người đàn bà tưới cây, ban công đầy hoa, ánh sáng sớm. Một phần của khung cửa sổ.

Nhưng bà không biết điều đó.

Bà không biết rằng có một người con gái ở tầng ba tòa nhà bên kia đường đang nhìn bà mỗi sáng. Không biết rằng người con gái đó đã ghi lại ngày bà ra muộn vì trời mưa, đã nhận ra khi bà thay chậu lan mới, đã cảm thấy bình yên kỳ lạ khi nhìn bình nước đổ xuống đất. Bà không biết rằng cử chỉ tưới cây của bà — thứ hẳn chỉ là việc làm buổi sáng quen thuộc đến mức không cần nghĩ — lại là thứ gì đó khác đối với người đang nhìn.

Và bà có cuộc sống riêng. Dĩ nhiên. Ngân biết điều đó từ đầu, theo nghĩa biết bằng lý trí. Nhưng lúc này — khi nhìn bà băng qua đường, vào tiệm, ra với túi nhỏ — cô mới thực sự cảm thấy điều đó theo nghĩa khác.

Bà có những việc cần làm buổi sáng. Bà có danh sách mua hàng, hoặc thứ gì đó trong túi mà bà cần. Bà có bếp ở nhà đang chờ bà về. Có thể bà đang nấu ăn cho người khác, hoặc chỉ cho mình. Có thể bà đang vội, hoặc không vội — không thể biết. Bà có những cuộc điện thoại cần gọi, những lo lắng không ai biết, những buổi chiều sau khi hàng cây lan và cúc vàng đã được tưới xong và bình nước đã cất đi. Bà có một đời.

Ngân ngồi với ly cà phê đã gần nguội.

Cô nghĩ đến những người khác mà mỗi sáng cô nhìn thấy qua cửa sổ này. Người đàn ông đi bộ lúc sáu giờ kém mười lăm — cô chưa bao giờ thấy mặt ông rõ vì ông đi nhanh và đầu hơi cúi. Đứa bé được bà nội dắt tay ra phơi nắng trước cổng. Hai người đàn ông hay ngồi uống cà phê ở vỉa hè đối diện mỗi khoảng tám giờ sáng, nói chuyện gì đó và thỉnh thoảng cười. Cô gái tóc ngắn hay đứng trước cửa nhà check điện thoại trước khi đi làm.

Ngân biết họ qua cái nhìn hẹp của mình. Qua khung cửa sổ, qua góc nhìn từ tầng ba, qua vài phút ngắn ngủi mỗi sáng. Cô đã trao cho họ những vai trò nhỏ — không phải cố ý, nhưng đã trao. Người đàn ông đi bộ trở thành người có kỷ luật. Đứa bé trở thành thứ gì đó tươi sáng. Người đàn bà tưới cây trở thành bình yên.

Nhưng họ không biết những vai trò đó. Và những vai trò đó không phải là họ — chỉ là phần cô nhìn thấy. Mảnh nhỏ nhất của một điều gì đó lớn hơn nhiều.

Cô mở cuốn sổ.

Thường thì cô viết ngắn. Một câu, đôi khi hai. Ghi lại thứ gì đó nhìn thấy, thứ gì đó cảm thấy, không cần giải thích dài. Bác sĩ không nói phải viết, nhưng có lần gợi ý rằng ghi chép đôi khi giúp — không phải vì nó chữa lành mà vì nó làm cho thứ mơ hồ trở nên có hình dạng hơn, dễ nhìn hơn. Ngân thử. Rồi tiếp tục thử. Bây giờ cuốn sổ đã gần hết nửa.

Lần này cô cầm bút khá lâu mà chưa viết.

Ngoài cửa sổ, phố bắt đầu đông hơn. Tiếng xe máy, tiếng người gọi nhau, tiếng còi xa. Ban công bên kia đường trống, hàng hoa vừa tưới xong còn đọng nước trên lá. Người đàn bà đã vào nhà.

Ngân viết: Mỗi người đang sống cả một đời mà tôi không thấy được.

Cô nhìn câu đó.

Đây là câu dài nhất trong sổ.

Cô không viết thêm gì. Đặt bút xuống, nhìn lại trang giấy. Câu chữ không hoàn hảo — không phải là câu hay, không có gì đặc biệt về mặt ngôn từ. Nhưng nó đúng. Đúng theo cái nghĩa mà Ngân cảm thấy bằng xương thịt lúc này, không phải chỉ bằng suy nghĩ.

Có bao nhiêu người đang đi qua tầm nhìn của cô mà cô đã mặc nhiên thu gọn họ vào một cử chỉ, một thói quen, một khoảnh khắc nhỏ? Bao nhiêu người đã nhìn cô theo cách tương tự — cô gái ngồi bên cửa sổ mỗi sáng, đó là tất cả những gì họ thấy — và không biết rằng phía sau khung kính đó là cả một năm dài khó khăn, những buổi sáng không thể ra khỏi giường, những cuộc hẹn với bác sĩ, những ngày tốt và những ngày không tốt và những ngày ở giữa không biết gọi là gì?

Cô cũng chỉ là một mảnh trong cửa sổ của người khác.

Điều đó không buồn. Hoặc không chỉ buồn. Có gì đó trong đó làm Ngân thấy nhẹ hơn một chút — cái cảm giác nhẹ khó nói, như khi đặt xuống một thứ cô không biết là mình đang mang theo. Nếu mỗi người đang sống một đời mà cô không thấy, thì cô cũng đang sống một đời mà người khác không thấy. Và cô không phải giải thích đời đó cho ai qua một khung cửa sổ hẹp.

Người đàn bà tưới cây không biết mình đã trở thành bình yên trong mắt một người xa lạ. Và điều đó không làm bình yên đó kém thật hơn — nó vẫn là thật, vẫn là của Ngân, vẫn là những buổi sáng cô ngồi đây và thở đều hơn một chút khi nhìn sang ban công bên kia. Nhưng bà có đời của bà. Bà có túi nhỏ từ tiệm tạp hóa. Bà có bữa sáng đang chờ trong nhà.

Họ không biết nhau. Và vẫn có gì đó đã xảy ra, âm thầm, qua những tháng ngày cô nhìn sang và bà tưới cây mà không biết có ai nhìn.

Ly cà phê đã nguội hẳn. Ngân uống nốt, không lạnh đến mức khó uống.

Ngoài đường, người đàn ông đi bộ buổi sáng đã đi qua từ lúc nào mà cô không để ý. Hai người đàn ông hay ngồi uống cà phê vỉa hè giờ đang cười về thứ gì đó. Cô gái tóc ngắn đã đi làm rồi. Phố đông dần lên.

Ngân ngồi thêm một lúc. Không làm gì. Chỉ nhìn.

Rồi cô khép sổ lại, đứng dậy mang ly vào trong.

Hôm nay cô có cuộc hẹn lúc mười giờ. Cô cần chuẩn bị. Cô cần ăn gì đó trước khi đi. Cô có đời của mình để sống, cũng như người đàn bà tưới cây có đời của bà, cũng như tất cả mọi người ngoài kia đang đi qua tầm nhìn nhau mà không biết.

Trước khi vào phòng trong, cô dừng lại nhìn ra cửa sổ thêm một lần.

Ban công bên kia vắng. Hoa còn ướt. Phố sáng lên dưới lớp mây mỏng không đổ bóng.

Ngân nhìn rồi quay đi.

Hết Chương 24

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 25
← TrướcTiếp →