Phòng tư liệu cũ dưới cầu thang khu B, đêm đó, đông người hơn bất kỳ lần nào tôi từng thấy: Nghi,
Kiệt, Ngọc Hà, và tôi, cả bốn người ngồi vòng quanh chiếc bàn gỗ, chỉ có một ngọn đèn bàn duy nhất
soi sáng, phần còn lại của căn phòng chìm trong bóng tối.
Sổ Bảng đặt giữa bàn, đóng kín, không ai chạm vào.
"Chúng ta có ba phương án," Nghi mở lời, giọng đã lấy lại phần nào bình tĩnh, nhưng tay chị vẫn siết
chặt mép bàn. "Một, im lặng, chờ tin đồn tự tan. Hai, chủ động lên tiếng đính chính, nhưng nói ít
thôi, đủ để dập tắt mà không xác nhận thêm gì. Ba, làm đúng theo luật cứng: Bảng bị lộ công khai với
toàn trường thì phải giải tán ngay lập tức."
"Phương án một quá liều lĩnh," Kiệt lên tiếng, giọng cứng. "Long đã nói đủ chi tiết để tin đồn không
tự tan được. Nếu chờ, khả năng cao sẽ có người khác tiếp tục đào sâu, có khi lộ ra nhiều hơn cả Long
biết."
"Còn phương án ba thì sao?" tôi hỏi, dù trong lòng đã cảm nhận trước sức nặng câu trả lời.
"Giải tán," Nghi nói, chậm rãi, "nghĩa là mười hai năm quan sát, mười hai năm giữ cho những Ngọc
Diễm khác không rơi tới đáy mà không ai hay, chấm dứt ngay đêm nay. Không còn Bảng nữa."
Ngọc Hà đứng bật dậy khỏi ghế, tiếng ghế cọ xuống sàn xi măng vang lên chói tai trong căn phòng nhỏ.
"Không được," chị nói, giọng gằn xuống nhưng đầy quyết liệt. "Nếu giải tán, ai sẽ để mắt tới những
đứa như tao hồi lớp tám? Ai sẽ nhận ra khi có đứa đang rơi mà cả trường không ai thấy? Tụi mình
không thể để lịch sử lặp lại chỉ vì sợ phiền phức."
"Nhưng luật đã quy định rõ," Kiệt đáp lại, giọng vẫn giữ được sự điềm tĩnh dù căng thẳng đang dâng
cao quanh bàn. "Một khi bị lộ, phải giải tán. Đó là cách duy nhất bảo vệ những người đã được ghi
nhận suốt mười hai năm qua khỏi bị lộ danh tính, khỏi bị chính dữ liệu đó quay lại làm hại họ."
"Vậy để tao hỏi lại," Ngọc Hà nói, giọng run lên vì kích động, "luật đó được viết ra để bảo vệ ai?
Bảo vệ hệ thống, hay bảo vệ con người? Vì tao thấy hai cái đó đang không giống nhau chút nào lúc
này."
"Chính vì chị từng phá luật một lần rồi, giờ chị mới thấy khó chấp nhận luật hơn ai hết," Kiệt đáp,
giọng không hề gay gắt, chỉ là một sự thật trần trụi. "Nhưng cái giá của việc phá luật lần này không
còn là dữ liệu bị nhiễu nữa. Nó là danh tính của hàng trăm học sinh từng được ghi trong Sổ Bảng suốt
mười hai năm, có thể bị lộ ra nếu tụi mình chọn sai bây giờ."
Ngọc Hà im bặt, ngồi phịch xuống ghế, hai tay ôm lấy mặt. Không ai nói gì thêm trong vài giây, chỉ
có tiếng xe máy vọng lại xa xa từ con đường ngoài cổng trường, rồi cũng tắt hẳn, để lại một khoảng
im lặng đặc quánh trùm kín cả bốn người.
Không khí trong phòng căng như sắp đứt. Nghi ngồi im, hai tay ôm lấy đầu, cố tìm một hướng đi giữa
những lý lẽ đều có phần đúng của cả hai phía.
Rồi chị ngẩng lên, quay sang nhìn tôi, ánh mắt nghiêm túc tới mức tôi cảm nhận được cả sức nặng của
nó đè lên vai mình.
"Vy," Nghi nói, giọng chậm nhưng chắc chắn từng chữ. "Nếu là em, ngay bây giờ, em sẽ chọn gì?"
Đó không phải một câu hỏi tu từ. Tôi nhìn quanh bàn, thấy Kiệt đang chờ đợi với ánh mắt bình tĩnh cố
hữu, Ngọc Hà đang nhìn tôi với một tia hy vọng mong manh, và Nghi, người đã đặt niềm tin vào tôi từ
rất lâu trước khi tôi kịp hiểu hết ý nghĩa của niềm tin đó, giờ đang chờ câu trả lời như thể cả tương
lai của Bảng phụ thuộc vào chính những gì tôi sắp nói ra.
Tôi cảm thấy mọi thứ mình đã trải qua suốt nửa năm qua, từ cái hộp thiếc trong kho đạo cụ, tới buổi
tối nghe cô Tuệ Lâm kể chuyện Ngọc Diễm, tới đêm tôi xoá danh sách ghi chú đầy tính toán, tới buổi
chiều ngồi cùng Diệu Anh trong công viên, tất cả đều đang dồn về đúng khoảnh khắc này, chờ tôi lên
tiếng.
Tôi hít một hơi thật sâu, cảm nhận rõ hơi thở của chính mình đi vào lồng ngực, chậm rãi, có chủ đích,
như đang cố kéo dài thêm vài giây cuối cùng trước khi bước qua một ngưỡng cửa không thể quay đầu.
Tôi mở miệng.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.