🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Hai mươi mốt giờ bốn mươi, đèn phòng Lab Song Hành vẫn sáng trắng đều như ban ngày.

Nguyễn Hoàng Mai ngồi hàng ghế thứ ba, mắt mở nhưng không còn nhìn thấy chữ trên màn hình chiếu. Đây là đêm thứ ba liên tiếp cô ngủ gục ở một nơi không phải giường mình. Đêm thứ nhất là bàn học lúc một giờ sáng, sách Hóa còn mở trang chưa làm hết. Đêm thứ hai là ghế nhựa ở quầy vải của mẹ, giữa tiếng cãi giá của hai người khách quen. Đêm nay là buổi họp giới thiệu chương trình mở rộng cho khối 12, và Mai đang gục xuống ngay trước mặt thầy Cường.

Ngón trỏ tay phải cô gõ ba nhịp lên mặt bàn, đều đặn, không cố ý. Đó là cách cha cô từng dạy cô làm toán hồi lớp một, gõ nhịp để đếm bước giải, và tật đó ở lại với cô lâu hơn cả trí nhớ về giọng nói của ông. Ba nhịp, rồi mắt Mai mở to hơn một chút, đủ để đọc được dòng chữ lớn chiếu trên tường phía trước.

"Công cụ hỗ trợ, không làm thay năng lực của người học."

Dòng chữ đó dán cố định trên tường phòng Lab, ngay dưới màn hình chiếu, chữ in hoa màu xanh trường. Thầy Nguyễn Việt Cường đứng cạnh nó, tay cầm micro không dây, giọng đều và chậm như đang giảng một tiết học bình thường chứ không phải giới thiệu điều gì mới.

"Học Đường Song Hành năm nay mở rộng cho toàn khối 12," thầy nói. "Các em nào cảm thấy quá tải, có thể đăng ký để được hỗ trợ một phần bài tập về nhà."

Mai liếc sang bên trái. Đỗ Trung Kiên ngồi cách cô một ghế, lưng thẳng, mắt nhìn màn hình chiếu như đang xem một video quen thuộc đã xem nhiều lần. Kiên dùng chương trình này từ năm ngoái, hồi còn lớp 11, thuộc nhóm bốn mươi học sinh đầu tiên được chọn. Cậu trông không có gì khác biệt so với một năm trước, có lẽ chỉ gọn gàng hơn một chút, ít quầng mắt hơn Mai bây giờ.

"Cảm giác thế nào?" Mai hỏi khẽ, không quay hẳn đầu sang.

"Đỡ hẳn," Kiên đáp, cũng khẽ không kém. "Mày cứ thử."

Thầy Cường tiếp tục nói về quy trình đăng ký, về sáu tuần khởi tạo, về hạn mức ba lượt một tuần. Mai nghe được từng câu nhưng không nối được chúng thành một khối hiểu trọn vẹn, đầu óc cô cứ trôi về phía mười giờ tối nay, về việc mẹ vẫn còn ở chợ Nhổn một mình với lô hàng mới chưa kịp xếp. Cô liếc đồng hồ đeo tay, chiếc đồng hồ nhựa cũ mua từ hồi lớp chín. Hai mốt giờ bốn tám phút.

Phòng Lab lạnh hơn hành lang bên ngoài đến năm, sáu độ, đủ để Mai thấy da tay nổi gai dù đang mặc áo đồng phục dài tay. Mùi nhựa mới của mấy chục bộ tai nghe treo gọn trên giá còn nồng, lẫn với mùi máy lạnh chạy liên tục cả ngày. Ba dãy bàn phía sau kê đầy màn hình đã tắt, chỉ còn dãy đầu bật sáng phục vụ buổi giới thiệu, ánh sáng xanh nhạt hắt lên gáy những học sinh ngồi trước Mai.

Buổi giới thiệu kết thúc lúc hai mươi hai giờ kém mười, chậm hơn dự kiến vì có phụ huynh hỏi thêm về việc chương trình có ảnh hưởng gì tới học bạ chính thức không. Thầy Cường trả lời rất tự tin, dẫn lại đúng dòng khẩu hiệu trên tường một lần nữa. Mai đứng dậy, xếp ghế, cảm giác hai vai nặng như đang đeo thêm một chiếc cặp thứ hai không nhìn thấy được.

Ra tới hành lang, cô mở điện thoại. Một tin nhắn từ mẹ đã nằm đó từ hai mươi mốt giờ ba mươi lăm, lúc buổi họp còn đang giữa chừng.

"Hàng vải mới về nhiều hơn dự kiến, con qua phụ mẹ xếp một lát nhé, xong mẹ chở con về."

Mai đọc lại tin nhắn hai lần, không phải vì không hiểu, mà vì cô đang cố tính xem còn bao nhiêu sức để đi hết quãng đường từ trường tới chợ Nhổn bằng xe đạp điện, rồi từ chợ về nhà, rồi còn phải học tiếp bài Hóa dở dang từ hai đêm trước.

Kiên đi ngang qua, khoác ba lô lên một bên vai. "Về cùng không?"

"Tao qua chợ chỗ mẹ trước," Mai nói. "Cậu về trước đi."

Cậu gật, không hỏi thêm, đi thẳng ra bãi để xe. Mai đứng lại một lúc ở cửa phòng Lab, nhìn vào bên trong qua ô kính. Đèn vẫn sáng, nhân viên kỹ thuật đang tắt từng dãy máy tính một, màn hình tối dần theo thứ tự từ trái sang phải. Dòng khẩu hiệu trên tường vẫn sáng cho tới khi màn hình chiếu cuối cùng tắt hẳn.

Cô rút điện thoại, gõ lại tin nhắn cho mẹ.

"Con đang ra ngay đây."

Trước khi bấm gửi, ngón trỏ tay phải Mai lại gõ ba nhịp lên vỏ điện thoại, không phải vì đang giải một bài toán nào, chỉ là thói quen tự nó xảy ra khi cô cần một chút tỉnh táo trước khi bước tiếp. Cô đẩy cửa kính, bước ra khoảng sân tối, nơi tiếng xe máy phụ huynh đến đón con vẫn còn nổ máy lác đác.

Quãng đường từ trường tới chợ Nhổn dài hai cây rưỡi, đi xe đạp điện mất khoảng mười lăm phút nếu đèn đỏ không nhiều. Mai đạp trong bóng tối, gió tháng Tám còn nóng hầm hập dù đã gần mười giờ đêm, và cô biết chắc một điều duy nhất lúc này: đêm nay sẽ là đêm thứ tư cô không ngủ đủ, nhưng tờ đơn đăng ký chương trình vẫn đang nằm gấp tư trong ngăn cặp, chưa ai điền vào chỗ trống nào.

Hết Chương 1

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 2
Tiếp →