🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Chiều thứ Sáu, tôi ra khỏi nhà lúc năm giờ kém mười lăm.

Không phải vì cần gì cụ thể. Tủ lạnh còn trứng, còn mì gói, còn một hộp đậu phụ mua từ thứ Ba. Nhưng đêm nay không trực, và tôi không muốn ngồi trong căn hộ nghe tiếng máy lạnh chạy.

Tôi đi bộ đến siêu thị Co.opmart đầu đường Nguyễn Thị Minh Khai — cách nhà mười hai phút. Không đội mũ bảo hiểm, không đem xe. Trời vẫn còn hơi nóng nhưng gió chiều đã bắt đầu thổi từ phía sông Sài Gòn qua. Cái loại gió ẩm, không mát nhưng dịu hơn. Tôi đi dọc vỉa hè, nhìn mấy đứa trẻ đá cầu trước cổng chung cư. Người lớn ngồi bán nước mía. Một ông già cho chim ăn bên ghế đá.

Sài Gòn chiều thứ Sáu trông giống như Sài Gòn mọi ngày, chỉ đông hơn một chút.

Tôi đang đứng ở khu hàng tươi sống, cầm một bó rau muống lên xem, thì nghe có người gọi từ phía sau.

"Bác sĩ Hà!"

Tiếng gọi to, rõ ràng, không có dấu hỏi ở cuối — không phải người đang nghi ngờ, mà người đã chắc chắn.

Tôi quay lại.

Một người phụ nữ trẻ, tóc buộc cao, mặc áo thun trắng và quần jean. Tay đẩy xe đẩy trẻ em màu xanh lá — loại có mái che nhỏ, có túi đựng bên dưới. Trong xe, một đứa bé nằm ngủ, đầu nghiêng sang một bên, tay nắm lại như nắm đấm.

Tôi mất khoảng hai giây.

Chị Thu. Ba mươi mốt tuổi. Tiền sản giật nặng, nhập viện lúc hai giờ sáng. Thai ba mươi lăm tuần. Huyết áp 175/115, protein niệu dương tính mạnh, phù mi mắt rõ. Ca đó tôi gọi sản khoa xuống ngay, truyền magnesium sulfate, theo dõi phản xạ gân xương mỗi mười lăm phút vì sợ ngộ độc Mg. Cuối ca trực chị được chuyển lên khoa sản ổn định.

Tôi không nhớ mặt phần lớn bệnh nhân sau khi họ rời khoa. Nhưng ca đó tôi nhớ vì chị Thu hỏi tôi cùng một câu ba lần: "Em và bé có sao không bác sĩ?" — mỗi lần huyết áp lên lại hỏi thêm một lần. Không phải hoảng loạn, chỉ là cần nghe lại.

"Chị Thu," tôi nói.

Chị cười, cái cười của người đang cố không khóc nhưng không phải vì buồn.

"Bác sĩ còn nhớ em." Chị nói, giọng nhẹ hơn tôi tưởng.

"Còn nhớ." Tôi bước lại gần xe đẩy. "Bé mấy tháng rồi?"

"Ba tháng mười hai ngày." Chị trả lời ngay, không cần nghĩ. Cái cách mà chỉ những người vừa vượt qua gì đó mới đếm ngày như thế.

Đứa bé ngủ yên. Mặt tròn, má phúng phính, lông mi dài và cong. Miệng hé mở một chút — cái kiểu ngủ của trẻ sơ sinh, hoàn toàn không đề phòng gì với thế giới. Da hồng hào, không vàng, không tím. Nhịp thở đều.

Tôi nhìn mà không nói gì thêm. Không cần nói gì thêm.

Chị Thu đứng bên cạnh tôi, cũng nhìn vào xe. Giọng chị thấp hơn, không còn cái âm lượng lúc gọi tên tôi từ xa.

"Đêm đó em sợ lắm," chị nói. "Chồng em phải chạy từ Bình Dương về, cả tiếng rưỡi mới tới. Mà em lại không cho gọi, sợ anh ấy lo. Cuối cùng điều dưỡng gọi cho anh ấy lúc em không biết."

Tôi gật đầu.

"Nhưng mà..." Chị dừng lại. Một giây, hai giây. "Lúc bác sĩ đứng đó làm các thứ, em thấy bác sĩ không có vẻ lo — em cũng bớt sợ hơn. Em không biết giải thích sao. Nhưng mà đúng là vậy."

Tôi không trả lời ngay.

Câu đó tôi đã nghe vài lần, ở những dạng khác nhau. Thấy bác sĩ bình tĩnh là tôi cũng bớt hoảng. Anh ấy nói được rồi là tôi tin được rồi. Không phải vì họ hiểu cơ chế sinh lý hay phác đồ điều trị. Mà vì người đứng trước mặt họ không run.

Điều đó không phải lúc nào cũng thật. Có những ca tôi đứng truyền magnesium vừa theo dõi kim điện tâm đồ vừa trong đầu chạy qua từng biến chứng có thể xảy ra. Tay không run nhưng óc thì đang phân tích liên tục. Bình tĩnh bên ngoài không đồng nghĩa với bình tĩnh bên trong — nó chỉ có nghĩa là bạn biết phân ly, biết đặt cảm xúc xuống để tay làm việc trước.

Nhưng tôi không nói điều đó với chị Thu.

"Chị và bé khỏe là được rồi," tôi nói.

Chị cười. Lần này không có cái gì đó đang kìm lại nữa.

"Bé tên Minh An," chị nói. "Chồng em đặt. Nói là hôm đó đêm mà vẫn bình an nên đặt vậy."

Minh An. Đêm bình an.

Tôi nhìn đứa bé lần nữa. Vẫn ngủ. Tay vẫn nắm lại như đang giữ gì đó trong lòng bàn tay.

Chúng tôi đứng nói chuyện khoảng mười lăm phút. Chị Thu kể bé uống sữa mẹ hoàn toàn, tăng cân đều, đã biết cười xã giao. Chồng chị xin chuyển công tác về Sài Gòn rồi, không muốn chị một mình nữa. Tháng sau chị đi làm lại — dạy kế toán ở một trường cao đẳng nhỏ gần nhà.

Tôi nghe. Gật đầu đúng chỗ. Hỏi thêm một câu về lịch tái khám — chị nói bác sĩ sản khoa đã cho ra khỏi diện theo dõi từ tháng trước, huyết áp về bình thường từ tuần thứ sáu sau sinh.

Trước khi chia tay, chị Thu đặt tay lên cánh tay tôi một giây — nhanh, không kéo dài.

"Cảm ơn bác sĩ," chị nói. "Em biết bác sĩ gặp nhiều người lắm. Nhưng mà với em, đêm đó quan trọng lắm."

Tôi không biết nên nói gì, nên tôi không nói gì.

Chị Thu quay xe đẩy lại, đi về phía khu thực phẩm đóng gói. Tôi đứng nhìn theo cho đến khi cái xe màu xanh lá khuất sau góc kệ.

Tôi mua rau muống, mua thêm một ít cà chua và hai quả trứng — dù ở nhà đã có trứng. Ra quầy tính tiền, xếp hàng sau một ông trung niên đang mua bia lon. Người thu ngân nói giá. Tôi quẹt thẻ. Nhận túi.

Bãi xe ở tầng hầm, xuống thang cuốn. Đèn huỳnh quang trắng, mùi bê tông và dầu xe. Tiếng xe nổ máy, tiếng còi ở đâu đó vọng xuống từ mặt đường.

Tôi tìm xe, mở khóa, đặt túi vào giỏ xe.

Rồi tôi dừng lại.

Không hẳn là vì một lý do cụ thể. Tôi đứng đó, một tay vẫn cầm chìa khóa xe, nhìn vào cái túi nhựa trong đựng rau muống và cà chua.

Đêm đó tôi làm đúng những gì cần làm. Đặt đường truyền, gọi sản khoa, tính liều Mg theo cân nặng, theo dõi phản xạ. Không có gì ngoài phác đồ. Không có khoảnh khắc nào mà tôi làm điều gì đặc biệt hơn bình thường.

Nhưng Minh An đang ngủ trong xe đẩy màu xanh lá, tay nắm lại như đang giữ gì đó.

Có một cảm giác — không phải vui, không đủ rõ để gọi là vui. Không phải tự hào, không phải nhẹ nhõm. Chỉ là một cái gì đó nằm đúng chỗ, như khi bạn đặt một thứ xuống đúng vị trí của nó mà không biết từ lúc nào bạn đã cầm nó.

Tôi ngồi lên xe, nổ máy.

Ra khỏi bãi xe, đèn chiều vàng hắt ngang từ phía tây. Tôi rẽ trái về nhà.

Hết Chương 19

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 20
← TrướcTiếp →