Trang chủNguyễn Bính
N

Nguyễn Bính

Cổ đại· thơ chân quê, lục bát

Thi sĩ “chân quê” (1918–1966) — thơ lục bát dân dã, đậm hồn quê và tình lỡ làng.

1

Tác phẩm

0

Lượt đọc

0

Lượt thích

0

Theo dõi

7

Chương

Tiểu sử

🎂 Sinh 1918 · Thôn Thiện Vịnh, xã Đồng Đội (nay là xã Cộng Hòa), huyện Vụ Bản, tỉnh Nam Định🕊️ Mất 1966 · Hà Nam; thọ 47 tuổi

Nguyễn Bính (1918–1966), tên thật Nguyễn Trọng Bính, là một trong những nhà thơ lãng mạn nổi tiếng nhất của phong trào Thơ Mới Việt Nam. Ông sinh tại thôn Thiện Vịnh, huyện Vụ Bản, tỉnh Nam Định. Mồ côi mẹ khi mới ba tháng tuổi, ông được người thân nuôi dưỡng và sớm bộc lộ tài năng thi ca từ thuở nhỏ. Anh trai ông là Nguyễn Mạnh Phác (bút danh Trúc Đường), một nhà văn, người đã dạy dỗ và dìu dắt ông trên con đường văn chương.

Khác với nhiều nhà thơ Thơ Mới chịu ảnh hưởng thơ ca phương Tây, Nguyễn Bính tìm về cội nguồn ca dao, dân ca và hồn quê Việt Nam, tạo nên một phong cách 'chân quê' mộc mạc, đậm đà bản sắc dân tộc. Năm 1937, ông được Tự Lực Văn Đoàn trao giải khuyến khích cho tập thơ 'Tâm hồn tôi'.

Giai đoạn 1940 đánh dấu thời kỳ sáng tác sung sức với nhiều tác phẩm. Trong kháng chiến chống Pháp, khoảng 1947–1948, ông tham gia Việt Minh và hoạt động văn nghệ ở Nam Bộ. Sau Hiệp định Genève 1954, ông tập kết ra Bắc, làm việc ở nhà xuất bản Văn nghệ và làm chủ bút báo Trăm Hoa (1955–1957).

Nguyễn Bính mất ngày 20 tháng 1 năm 1966 tại Hà Nam, thọ 47 tuổi. Thơ ông gần gũi, dễ thuộc, giàu nhạc điệu, sử dụng nhuần nhuyễn thể lục bát và ngôn ngữ bình dân, được đông đảo độc giả yêu mến. Năm 2000, ông được truy tặng Giải thưởng Hồ Chí Minh về văn học nghệ thuật, khẳng định vị trí 'thi sĩ của đồng quê'.

Nguồn: Wikipedia

Cuộc đời & sự nghiệp

tác phẩm sự kiện
  1. 1918Sinh tại thôn Thiện Vịnh, Vụ Bản, Nam Định; mồ côi mẹ khi mới ba tháng tuổi
  2. 1937Được Tự Lực Văn Đoàn trao giải khuyến khích cho tập thơ 'Tâm hồn tôi'
  3. 1937📖 Tâm hồn tôi

    Tập thơ được Tự Lực Văn Đoàn trao giải khuyến khích, khẳng định tài năng buổi đầu

  4. 1940Thời kỳ sáng tác sung sức; in tập 'Lỡ bước sang ngang', 'Hương cố nhân'...
  5. 1940📖 Lỡ bước sang ngang

    Tập thơ nổi tiếng nhất, thấm đẫm nỗi buồn ly biệt, thân phận người phụ nữ và tình quê

  6. 1940📖 Chân quê

    Bài thơ tiêu biểu cho phong cách 'chân quê', gìn giữ vẻ đẹp mộc mạc trước làn sóng tân thời

  7. 1947Tham gia Việt Minh trong kháng chiến chống Pháp (khoảng 1947–1948)
  8. 1954Tập kết ra Bắc sau Hiệp định Genève
  9. 1955Làm chủ bút báo Trăm Hoa (1955–1957)
  10. 1966Qua đời tại Hà Nam, thọ 47 tuổi
  11. 2000Được truy tặng Giải thưởng Hồ Chí Minh về văn học nghệ thuật

🏛️ Bối cảnh thời đại

Nguyễn Bính trưởng thành và nổi danh trong phong trào Thơ Mới (1932–1945), thời kỳ thơ ca Việt Nam thoát khỏi khuôn khổ niêm luật cổ điển, đề cao cái 'tôi' cá nhân và cảm xúc lãng mạn dưới ảnh hưởng văn hóa Pháp. Tuy nhiên, giữa làn sóng Tây hóa đó, Nguyễn Bính chọn con đường riêng, gắn bó với ca dao, dân ca và bức tranh làng quê Bắc Bộ, trở thành tiếng nói bảo tồn 'hồn quê' giữa thời đại biến chuyển.

Nửa sau cuộc đời ông gắn với giai đoạn kháng chiến chống Pháp và đất nước chia cắt sau 1954. Việc tham gia Việt Minh, tập kết ra Bắc và làm báo Trăm Hoa đặt ông vào bối cảnh văn nghệ cách mạng đầy phức tạp của miền Bắc thập niên 1950–1960.

Tác phẩm (1)

Tác phẩm tiêu biểu khác

Tương tư

Bài thơ tình nổi tiếng với nỗi nhớ mong da diết bằng giọng lục bát đậm chất ca dao

Cô lái đò

Bài thơ về tình yêu và sự chờ đợi nơi bến nước làng quê

Mưa xuân

Bài thơ tả cảnh xuân và rung động đầu đời của thiếu nữ thôn quê

Tác giả cùng thời & mối liên hệ

Bạn văn, nhóm/trào lưu, thầy trò, ảnh hưởng — liên kết tới các tác giả khác.

Cùng nhóm / trào lưu

Tự Lực Văn Đoàn

Văn đoàn trao giải khuyến khích cho tập 'Tâm hồn tôi' năm 1937

Phong trào Thơ Mới

Ông là một trong những gương mặt tiêu biểu, đại diện cho khuynh hướng trở về hồn quê dân tộc

Ảnh hưởng

Nguyễn Mạnh Phác (Trúc Đường)

Anh trai ruột, nhà văn, người dạy dỗ và dìu dắt Nguyễn Bính trên con đường văn chương

Người cùng thời

Hoài Thanh

Tác giả 'Thi nhân Việt Nam', đánh giá Nguyễn Bính mang chất 'quê mùa', 'chân quê' đậm hồn dân tộc