Sử Quan
Từng mất nhiều năm lục lại chính sử và dã sử để đối chiếu từng mốc thời gian trước khi đặt bút, Sử Quan tin dã sử không phải là bịa thêm cho lịch sử mà là lấp vào đúng chỗ những sử quan xưa cố tình bỏ trống — cảm xúc, động cơ, những đêm không ai ghi vào biên niên. Nhân vật có thể hư cấu, nhưng mốc thời gian và số phận triều đại thì không.
4
Tác phẩm
0
Lượt đọc
0
Lượt thích
0
Theo dõi
614
Chương
Tác phẩm (4)

Gươm và Lời Thề — Trần Quốc Tuấn
Trần Quốc Tuấn mang lời thề của cha từ tuổi hai mươi ba cho đến ngày mất tại Vạn Kiếp. Giữa mối hận gia tộc và trách nhiệm với đất nước, giữa ba lần quân Nguyên Mông kéo đến, ông phải tự hỏi: lời thề của cha — hay lương tâm của mình? Tiểu thuyết lịch sử bám sát ĐVSKTT, có hệ thống chú thích học thuật.

Loạn 12 Sứ Quân
Sau cái chết của Ngô Xương Văn năm 965, Giao Châu vỡ thành mười hai mảnh cát cứ. Đinh Bộ Lĩnh — kẻ không chính danh, không dòng dõi — dùng mưu lược và kiếm thuật để dẹp loạn, thống nhất đất nước. Nhưng khi loạn tàn, mầm loạn mới đã âm thầm gieo.

Dòng Máu Lạc
Một nghìn năm Bắc thuộc, một dòng họ, một mảnh trống đồng vỡ và một câu hát không bao giờ dứt. Bốn hậu duệ họ Tô, cách nhau hàng trăm năm, sống trọn một đời giữa bốn cơn địa chấn lớn nhất của lịch sử: khởi nghĩa Hai Bà Trưng, khởi nghĩa Bà Triệu, nước Vạn Xuân, và đêm sông Bạch Đằng chấm dứt nghìn năm nô lệ. Họ không biết nhau. Họ chỉ có chung một câu hỏi không đời nào trả lời dứt khoát được: giữ ngọn lửa ấy cháy đáng giá bằng bao nhiêu đời người?

Ấn Không Dấu
Năm 1041, một người hai mươi ba tuổi quỳ trước cửa Đoan Môn xin vào cung làm nội thị — con đường duy nhất còn lại cho một kẻ mà ngay họ gốc, chính sử đời sau cũng chép mâu thuẫn. Năm 1069, ông là Đại tướng tiên phong, đích thân phá kinh đô Chiêm Thành, bắt sống vua Chiêm, được ban quốc tính họ Lý. Nhưng phía trước còn một cuộc chiến lớn hơn: một đế chế phương Bắc đang tính sai về sức mạnh một nước nhỏ phía nam, và một triều đình vua bảy tuổi nơi quyền lực chảy về phía liên minh, không phải về phía ngai vàng. Kể theo lối biên niên khách quan, nhiều điểm nhìn — không phải hồi ký của một anh hùng, mà là chân dung một người leo tới đỉnh quyền lực bằng liên minh với một người đàn bà vừa phế truất chính cung, và không bao giờ được lịch sử hỏi ông đã chọn điều gì, chỉ hỏi ông đã làm được gì.